Saturday, 5 May 2012

ngồi ngoài nghe dân tình ồn ào về các câu hỏi....nào là ước mơ lớn nhất trong đời là gì...rồi tâm sự trăn trở gì không.....tự nhiên ngồi nghĩ ngợi....mình sẽ trả lời ntn nếu gặp những câu hỏi đó...

và như 1 suy bất giác lại nghĩ về ông nội....mình rất tự hào là cháu nội của ông......ko phải chỉ vì những gì mà ông đã làm với tư cách là 1 người lính, 1 vị tướng....mà vì ông là ông nội mình....

nghĩ lại tuổi thơ...là kín đặc kỷ niệm về ông nội...tất nhiên ko thể thiếu cả bà nội...cả thời mẫu giáo mình ko đi lớp mà toàn ở nhà chơi với ông bà....ông rất hay đánh tú lơ khơ với mình và hầu hết là toàn để mình thắng...

có lẽ nếu ko có sự việc đấy..thì mãi mãi hình ảnh về ông lúc nào cũng là như thế....có lẽ mình còn trẻ con con nên mình dường như ko thể quên.....

rốt cục ai cũng có những lúc đúng sai...mọi thứ rồi cũng sẽ chả còn nhiều ý nghĩa khi thời gian trôi qua...mỉm cười....và vẫn luôn tự hào vì là cháu của ông, một vị tướng tài, hiền và đầy lòng yêu thương người.....

No comments:

Post a Comment