Tuesday, 26 October 2010

An cư






hn cũng chưa có ý định dọn...vì sau 1 tiếng vật vã trên đường trên chiếc xe dream cũ của bố ....thật sự là quá căng thẳng...lúc trưa đi còn bị va chạm nữa...nên thực sự lái xe rất là...mệt...thêm việc tắc đường....về đến nhà mà cảm giác như 1 trận chiến...

phòng thì hôm qua đồ đạc về ngổn ngang...trông rất là chán nản...thế nào rồi...anh chj bảo thôi sang để chuyển lại cho nó đẹp....kê lại thấy ok hơn rồi....ăn xong thì hai mẹ con lên dọn rửa các thứ....mình bắt đầu cho đồ vào...

đầu tiên là cho các loại gấu bông....ko ngờ mình cũng nhiều thế...đã phải vứt đi 1 số những con mà mình chả nhớ là ai tặng và tại sao có nó trên đời...:))

rồi đến đủ các thứ quà lưu niệm nhỏ xinh....thấy hay phết...cảm giác như đc quay lại thời xưa...với những kỉ niệm.....của yêu thương....

món quà chỉ đơn giản là 1 cái vật chất tầm thường....nhưng mà nó sẽ lưu giữ nhiều hơn khi nó tượng trưng cho cái gọi là kỉ niệm về tinh thần ....

nói chng thế la đã bắt đầu 1 cuộc sống mới....đi vào ổn định....

giới thiệu vài cái ảnh chụp lúc ke lại phòng...hờ hờ..phòng 18m2 nhưng mà chụp ảnh lên cũng rộng rãi phết...là lá la...


Monday, 25 October 2010

i'm not normal..

mình đã có đủ các tâm trạng trong ngày hôm nay....

đủ 4 mùa quay vòng trong chưa đầy 24 tiếng đồng hồ....

ta vẫn chưa bt....

Monday, 18 October 2010

tuần mới

sáng nay ngủ thẳng đến hơn 8h mới dậy.....

...là kệ, là trơ đó.....uh....nh mà liệu có kệ đc ko....khi ta cũng yêu quý họ quá nhiều....

...thôi ko nghĩ nữa nha....

...đi ăn xoài nào...

Sunday, 17 October 2010

stop here!

I cry.....twice for a day...

....cho những điên dở đã chất chứa những ngày qua....

.....cho cái cảm giác mệt mỏi đã trải qua....

....cho cái cảm giác ko hiểu mình đang ở đâu....cần làm cái ji....

.....thế nhé.....

.....biết mình phải làm ji rồi chứ...

.....thời gian sẽ trả lời tất cả mà...

.....let's wait and see...

hahaha

dạo này ngủ ngày nhiều hay sao ý...cứ đến 3h sáng là bắt đầu tỉnh...rồi vật vờ đến sáng..haizzz....:((

sáng nay đã đọc xong cái Hóa ra anh vẫn ở đây...oh..thấy nhảm thế..có lẽ do vào thời điểm này mình nhìn cái ji cũng nhàn nhạt nên thế thì phải...:(

hình như vẫn đang rất là up and down....điên điên dở dở...=))....vẫn chưa tìm đc ra đg lối cho bản thân mình.....thôi ko sao....tự coi đây là thời gian nghĩ dưỡng...và thì ...

what will be will be...

dont worry....

heheh...

Friday, 15 October 2010

Debut

it's up to you...as I said...

and I think i am not sad because of this...totally not at all...I can sure about that....

but there is something that I cant explain....that I cant say I am pleased or happy for yr decision....

i know it's not the right time for this...

i know and i understand if I am in yr position...

but somehow......:(

**********************************************************
có một người đã nói thế này....mình đc nghe lại ..

"bạn biết tại sao mình có thể nhớ hết đc ko?"....
"vì mình muốn là 1 thành viên trong đó"....

có thể hạnh phúc là 1 cái ji đó quá cao xa...nh mà cũng có thể nó rất đơn giản chỉ là cảm giác...ta thuộc về 1 nơi nào đó.....

**********************************************************

có thể 2 sự việc hoàn toàn khác nhau...ko thể đặt 1 phép so sánh ji vào giữa cả....bởi nó sẽ khập khiễng....về cả con người...hoàn cảnh...trạng thái....cái nguyên do khách quan và chủ quan....

chỉ đơn giản là một sự suy nghĩ.....ko đầu ko cuối....ko đưa ra kết quả...

**********************************************************

một mốc 5 năm đã qua....


the day

về nhà cứ thấy mình đần đần đi,...ngu ngốc đi..lười đi...và thiếu tự tin đi hay sao ý....hờ hờ...chả hiểu nữa....ôi cái điệu cười của mình ko đỡ nổi rồi....

có lẽ quen với cái cs mà mình đc độc lập..tự quyết định lấy mọi việc..mình thích thì mình làm...ko thích thì mình để đấy....với lại thực ra cs ở bên kia thì mình phải tự làm là chính..nên cũng quen chả nhờ cậy ai rồi....

về nhà...cảm giác mình ko làm thì sẽ có mẹ rồi mọi ng làm cho....nên trây lỳ....nên lười....và vì lười...nên cảm thấy mình chả làm cái ji ra hồn cả.....thực ra thì mình ko đến nỗi tệ thế...nh mà tự mình biến mình thành thế....thật là dở ý....

cái sự nhanh nhẹn rồi chăm chỉ nọ kia....hình như mất tăm mất tích đâu..thay vào đó là sự mệt mỏi....và chả muốn đụng chân đụng tay đến bất cứ cái ji....càng bị bắt làm thì càng khó chịu...mà càng như thế thì lại càng ko muốn làm...làm cho xong....rất chi là ko tốt nhớ....

rốt cục cũng xong cái vụ shipping...vừa gọi điện trả tiền xong...thế là cũng tạm ổn....nghỉ ngơi 1 tháng trc khi lại vục mặt vào việc đi lấy đồ rồi nọ kia...nản thật.....

cũng ko biết mình đang thực sự muốn ji và cần ji....cũng chả suy nghĩ đc cái ji cho nó ra hồn cả...anh bảo mày bị mất não rồi à...hay sao cái ji cũng ko biết....uh chắc vậy.....cảm thấy h việc nghĩ là 1 cái ji quá lớn lao và to lớn ý....

vì ko muốn làm mình đau nên chọn một trạng thái an toàn.....nh mà cách đó cũng ko phải là hay....cảm thấy thoải mái vui vẻ một chốc một lúc...nh mà cũng ko thể đủ để kéo dài cả 1 ngày....khó hiểu.....hay điên rồ....

1 ng để chia sẻ hay 1 ng ở bên cạnh...có ji giống và khác nhau nhỉ....oh đang suy nghĩ cái vấn đề này....nh mà chả nghĩ ra đc cái ji...nên cứ tạm thời để đó vậy....

1 ngày ngủ ít chưa từng có...cảm giác mệt thì ko phải mệt...lâng lâng thì cũng ko phải...chỉ là....thấy làm sao ý...cũng chả hiểu nữa.....

cho 1 ngày .....hôm nay.....

ngày của bố.....

Thursday, 14 October 2010

ta đã về

đã về nhà....

nói chung là 24 h vừa qua tâm trạng hơi mang tính....khó hiểu...

nh mà chả hiểu sao sau khi đc trở về với fb...thấy yêu đời hơn lại thế....

thế đã định đi làm ở đâu chưa...no idea....

thế đi mua bán đồ đạc giường tủ đi...no idea luôn....

thế dọn nhà đi...mệt quá ngại quá...ko muốn...

nói chung là h chả muốn làm j cả ý...

mình h càng ngày càng lười...heehe..

nh mà ko sao..kệ thôi.....

enjoy as much as possible...:))

Sunday, 10 October 2010

the final

nói chung là cũng ko hiểu bản thân mình lắm....thấy khá là mâu thuẫn với chính bản thân mình...

ham vui....thích ăn uống hát hò này nọ....nhưng mà trc sự đông vui thì tự nhiên đôi lúc lại cảm thấy mệt mỏi và chán ghét...ko thích...lúc đó hòan tòan ko thích chỉ muốn đơn giản....là ở bên cạnh 1 vài người thân thiết bên mình mà thôi....thấy chỉ cần 1 khỏang thời gian thật tĩnh lặng bên mọi người là đủ...thế đấy...nh mà lúc mà cả hội ngồi hát hò gào ầm lên Cho bạn cho tôi...thì lại cảm thấy vui...cái cảm giác ấm áp mà tự nhiên ở đâu chợt mang đến....thấy lòng thật tĩnh lại khi nghe Forever.....chợt nhận ra....5 năm đã trôi qua...quãng đường sinh viên đã kết thúc.....có quá nhiều điều đã diễn ra....và hiểu rằng....nơi này đã cho ta quá nhiều điều....cả buồn cả vui....

đã có những lúc cảm thấy muốn quay trở về ngay tức lự vì cảm thấy chán nản...cảm thấy ngột thở...quá stress...quá mệt mỏi với cuộc sống ở đây......mặc dù mình biết những ji mình đã và đang có là điều mơ ước của rất nhiều người....nh mà chỉ đơn giản với riêng bản thân mình....ta đã cảm thấy mệt mỏi....

nhưng vào cái lúc mà sắp rời xa nó thật....thì lại chợt cảm thấy nó thân thuộc đến 1 cách khó hiểu....nó đã ở bên mình 5 năm....nó đã hình thành Mai của ngày hôm nay....xấu hay dở thì ko rõ..chỉ đơn giản là một con bé Mai ko còn tin vào 1 cuộc sống màu hồng....ko còn dám tin vào mãi mãi....rồi nhiều cái triết lý mà có thể ai đó sẽ nói thế này thế kia......nh mà kệ....chả sao cả...ta thấy mình vẫn đầy sự lạc quan...một cách nào đó...

có lẽ ta ích kỷ....uh...giữa ích kỷ và cố chấp....ta vẫn là đứa cố chấp hơn....liệu sẽ có ai oánh giá mình ko nhỉ....uh mà thôi mặc kệ đi...sống cho mình thôi mà....chỉ cần biết mình cần ji thế là đủ rồi nhỉ....và đơn giản là mình muốn làm những thứ mà mình muốn....dù có thể nó hơi "oánh nhau" choang chóac tí...nh mà cũng ko sao lắm...mình cũng vốn là kẻ điên dở rồi...

sắp về....lúc đầu thì cảm thấy có tí sợ....ko hiểu 1 cuộc sống mới nó sẽ diễn ra như thế nào...nh mà h thì chả thấy quan tâm nữa...thế nào cũng đc....cứ đi thôi...cái ji đến thì sẽ đến...chả muốn suy nghĩ nhiều lắm....

dạo này thực sự loading chậm....có lẽ tại ko muốn suy nghĩ....muốn đầu óc nó cứ đơ đơ như thế....thấy như thế sẽ làm mình thỏai mái hơn....nên chọn cách như thế....nh mà biết sẽ ko thể như thế mãi....dù sao cứ để nó đã....

đời nó là thế ....có chia ly thì mới có hội ngộ....

vậy thì ta nên định nghĩa điểm giao cắt sắp tới là chia ly hay là hội ngộ...âu chăng cũng là tùy người tùy hòan cảnh...

thôi để đấy đã...

mệt hay ko mệt...có mệt..nh mà ko thấy muốn ngủ....what i am gonna to do now?

Friday, 1 October 2010

mưa gió


chả hiểu sao tự nhiên down mood...

từ 1 cái mess của chị hay vì cái ji...uh chắc bắt đầu từ đấy đi nhỉ...

rồi cứ từ từ dần dần.....lại cái cảm giác so exhausted....

haizzz....

một vài việc của 1 ng mà mình kính trọng và yêu quý làm mình thấy hơi có tí khó chịu...nói chung sự thật là mình ko bao h có thể hiểu đc hoàn cảnh tâm trạng tính cách của ng đó....chính vì thế mình luôn cố gắng để hiểu hơn và thông cảm nhiều hơn....nh mà nói chung đôi khi những câu nói và hành động .....thực sự làm mình cảm thấy có tí khó chịu.....đã có lần vì những lời nói đó mà mình cảm thấy mệt mỏi...nh mà thôi...bỏ qua....mình là phận con cháu phải bỏ qua....phải thông cảm....

oh h chả hiểu mình đang nghĩ hay cảm thấy ji luôn ý....thấy nó cứ trống trống kiểu ji ý.....so blank and empty...

oh có phải mình thiếu tự tin ko....sự thật là có.....

trong tình cảm...và cả trong bản thân mình với cuộc sống nữa....

mệt quá...ko viết nữa vậy...đi xem phim...