Friday, 25 June 2010

làm sao để lạc quan đây....

haizzz...khi mà h cảm thấy cái ji cũng khó chịu....

mình ko phải là ng tốt...thế nên đừng bắt mình làm ng tốt...:(

mình cũng chả xấu đến độ ko giúp đỡ ng khác khi khó khăn....nh mà cái ji cũng cần phải có tí tôn trọng chứ....về nhà lù lù thấy có ng ở trong nhà mình....rồi bảo ở nhờ 2 tuần....

đi cả 1 ngày trời trên máy bay...mệt thế vì ai.....vì mẹ đi cho người nó vui vẻ...

về đến nhà thì nhà cửa lung tung bành....đã rất kìm chế để mà ko quát ầm ĩ lên rồi.....

mình càng ngày càng xấu tính...công nhận luôn...

nhưg mà thực sự là cảm thấy chán nản....

i just want to go somewhere....alone.....just spend my time myself......just cry..or shout out loud ..alone....

but i know if i do that...may be i will feel more lonely than ever.....

but how can i see my life with a better view now...

i know i am so happy and lucky than many people....my life can be the wish of many people....

but i am so tired of ....


Monday, 21 June 2010

the rainny day..

Make choices and live with that, even fight for it. You can't please everyone. So let's face it. Don't hurt yourself anymore! ---> cant say so much when read it.....because i dont want to say thank you for you....

hn trời mưa to gió lớn....giông bão gió rét ầm ĩ....lần đầu tiên trong 23 năm trời ...theo trí nhớ.....dắt xe đi bộ dưới trời mưa vì xe bị đinh đâm...

cười như con dở người....rồi lại khóc như đúng rồi....may thay ko làm những việc đó 1 mình....nên ko thấy trống rỗng....

cs nó là như thế....ta đã chọn và ta ko hối tiếc....vậy thì ta phải dũng cảm đối diện.....dù thực sự đôi khi ta muốn trốn chạy...hêhê.....mình nhát gan mà....chả dũng cảm tí ji đâu...hèn nhát lắm....

vì hèn nhát nên là ko thể giấu đc cái ji....đúng sai phải trái thế nào cũng phải nói ra hết....vì dù sao thì vẫn cảm thấy thỏai mái và nhẹ nhõm sau đó....

có lẽ đúng...ta chả có cái ji ngăn trở...à có...nhưng mà ko lớn lắm....nên ta dễ dàng đi thẳng 1 đường tới đó...ta có thể dành hết tâm trí để đi trên con đg đó...

nh mà ko phải ai cũng giống như ta....đó là vấn đề....

mỗi ng có những vấn đề của riêng mình.....tính cách....những chuyện đã qua trong quá khứ chưa thể đóng lại....hay áp lực do chính ta gây ra mà ta vô tình ko hay biết...hoặc....vô vàn các vấn đề khác....mà ta chả thể biết....

ko làm đau bản thân mình...nh mà nhiều khi ta và mọi ng đều chọn cách làm đau chính mình để ko làm tổn thương ng khác...ko phải là độ lượng ...cũng chả phải có tâm hồn cao thượng đến thế.....chỉ là nỗi sợ hãi khi nhìn thấy nỗi đau của ng khác....vì sợ nên bảo rằng...thà bản thân chịu còn thỏai mái hơn...

hôm qua ngồi nói chuyện với 1 ng bạn cũ...lẩm bẩm...hay tại do mình đã làm điều xấu trc kia nên ông trời có tí thử thách cs của mình tí...:)) uh...dù sao thì nếu thẳng thừng bảo ra thì mình ko sợ những cái khó khăn sẽ xảy đến....nh mà chả mấy ai lại thích cs của mình nó cứ up and down thế cả...:(

trời mưa ..lạnh...nh lòng cảm thấy nhẹ nhàng...it's my life....:X



Friday, 18 June 2010

the way

khi con ng ta mệt...dường như có nhiều điều lại khiến cho bản thân ta mệt mỏi hơn nữa...

vì hết vé..vì.....rốt cục thì 24 sẽ bay lại....nhanh hay chậm....

hn khi ngồi bên cả nhà ngoại....mới nhận ra là nó chỉ còn mấy ngày nữa....

hn như 1 trận chiến.....và ta là chiến sỹ trên sa trường....lúc nào cũng trong trạng thái chiến đấu.....nh mà vui....vì đang ở cạnh những người yêu thương và quan tâm mình nhất.....những người sẽ ôm mình khi mình cần tiếp thêm sức mạnh....sẽ giúp mình cười....và sẽ làm cho mình ấm áp....Trịnh Family....

và như 1 chiến sỹ đã cố gắng hết mình....mong có 1 người ở hậu phương chào đón trở về...

mệt rồi....đi ngủ thôi....

ta sẽ tìm lại đc chính mình ko đây...

vẫn giống như 1 trò chơi đuổi bắt....càng đuổi càng chạy xa....





Thursday, 17 June 2010

my life

đã bị mắng....chờ mãi thì rốt cục cũng đến ngày phải nghe....dù sao ít nhất cũng thấy nhẹ nhõm...

những câu hỏi có đáng hay ko....

làm ta phân vân....làm ta cảm thấy ko hiểu bản thân mình....

làm ta cảm thấy yếu đuối....

làm những vết thương chưa lên da non lại càng đau hơn...

làm cho có cảm giác bị tổn thương....

1 vòng tròn luẩn quẩn...

ta tự trói mình vào 1 vòng tròn với những suy nghĩ ko hiểu mình cần nên làm ji.....mình làm đúng hay sai....điều mình làm sẽ ko làm mình đau nữa chứ....

nhưng rồi tất cả.....

nếu ta thấy đáng thì nó là đáng....

nếu ta đủ niềm tin vào chính bản thân ta....thì ta sẽ ko còn thấy chênh vênh...

nếu ta biết yêu mình nhiều hơn...ta sẽ ko còn đau nữa...

nếu ta biết tiết giảm cảm xúc ...ta sẽ ko bị tổn thương....

nếu ta dám tin ....ta sẽ mạnh mẽ để đi tiếp....

thôi cái số mình thấy bảo là cũng sẽ có tí vất vả...rồi mới có đc sung sướng sau này...vì thế cười phát ngạo nghễ trước những điên rồ...mệt mỏi ..khó khăn lúc này....để hướng tới ..mơ mộng về một tương lại đẹp đẽ vậy...:))

h ước mơ nho nhỏ mỗi ngày chỉ là đừng có mất điện thôi....


Friday, 4 June 2010

nhẹ tênh

có những điều đã cố gắng tự tìm lý do để bào chữa cho bản thân mình....

nh đến h phút này thấy mình đuối lý....thấy mình ko đủ sức để bào chữa hay bảo vệ bất cứ 1 cái ji...

luôn luôn nói...mình có thể chịu đựng đc cho đến khi nào ng ta còn trân trọng mình...

nh mà liệu có phải mình đã đi quá vội quá nhanh...

cái cảm giác chênh vênh...chưa bao h cảm giác rõ ràng đến thế...ko phải là sợ...mà là ko hiểu mình đang làm cái ji...và mình cần làm cái ji....

hôm nay khi nhận đc tn của Cô....có một cái ji đó ...rất đau....đủ để trong mắt có nước...."ko cần phải có cảm giác ăn năn"....hóa ra mình trông giống như 1 kẻ có tội đến thế sao....tự nhiên thấy buồn và thấy cười cho chính bản thân mình....

có cảm giác muốn trốn chạy muốn biến mất..dù biết mình sẽ ko thể làm như thế đc....chỉ đơn giản là như thế...mà thôi...

nhẹ tênh....

i feel lost.....