Tuesday, 31 August 2010

thay ava liên tục...đổi theme...lượn fb vè vè.....bắt đầu chứng tự kỷ điên dở của bản thân rồi...

cố gắng tìm 1 lý do chính đáng cho cái sự điên của mình....nh mà xem ra ko thể đưa ra đc 1 lý do cụ thể nào cả....

đơn giản....

là những ngày cuối tháng....

đơn giản...

là đang bị điên...

hehe...ôi mình điên..mà tự biết mình điên thì gọi là ji nhở....=)) thế xem ra vẫn còn tỉnh chán...


Monday, 30 August 2010

chán

sự thật mình thấy rất là tội lỗi .....thấy mình hư lắm....thực ra để mà kêu ra thế này thực sự cũng thấy rất là ngại...haizzz...biết là mình rất là quá may mắn ý....

haizzzzzzzz....nh mà..thực sự sao ko thể có 1 tí hứng thú nào để làm bài....rất cố gắng để mà tập trung.....nh mà tất cả chỉ là cảm giác chán....và ngại.....

how come i become like that?

Friday, 27 August 2010

linh tinh trong ngày

haizzz...hn trời nắng đẹp mà.....sao lại thấy bắt đầu có những triệu chứng dở điên là sao?

chat với mama....sao tự nhiên thấy mình cứ hư hư thế nào ý....:(...liệu phải chăng đây là cảm gíac tội lỗi khi đc dành quá nhiều yêu thương...

ko bao h có thể dành lại tình yêu thương đủ đầy như những ji mình đã nhận đc...

nhưng mà cứ như là 1 cái lẽ tự nhiên....

ta vẫn cứ đôi lúc làm những điều....chỉ đơn giản cho ta....thỏa mãn cái ý thích của ta....:(

rất là điên vào những lúc tự ghét bản thân mình ntn..

lúc nãy ngồi đọc lại cái blog....ôi có ảnh để tóc dài nhìn yêu yêu.....:)) tự nhiên lại mong tóc dài luôn....mà rồi thì lại....để rồi đc cắt =))....

mai cuối tuần rồi....:X

Đi về phía mưa rơi..

Không tên số 1...

Cung đàn buồn...

Forever...

just want to save it for today...

cảm giác nghe nhạc buổi đêm.....thấy thật là thích....

chả suy nghĩ ji cả....đầu óc để ở chế độ blank.....vì thế thấy nhẹ nhàng và thỏai mái...

trân trọng những gì mà ta đang có....đang giữ....và đang nhận đc....

cảm giác nhẹ nhàng hơn khi nói đc những ji mình nghĩ....thực sự đã có lúc trong những ngày qua...rất sợ....sợ mình đã làm sai .... sợ sẽ lại làm đau ng khác.....dù là vô tình...

ta vẫn nói....hãy là chính mình....hãy sống đúng với chính mình...dù có thể mình sẽ trở thành 1 kẻ vô duyên...hihi :)).....hình như càng lúc mình càng trơ thì phải....:))...ko sao ko sao nhở....

cảm giác sẻ chia khi đc buôn chuyện....mà chả hiểu sao lại gợi nhớ đến cái hôm có đứa thích đứa bạn mình....gọi điện buôn với mình...thế là mình ngồi quân sư 1 hồi sau đó thì kể chuyện mình như đúng rồi....

lại nhớ lại cái cảm giác đã từng ngồi lọ mọ đọc blog của những ng bạn "ko quen biết" hay "người nổi tiếng"...

cảm giác...đôi khi mình hơi đề cao cái cảm giác này nhiều hơn...bởi có thể nó xảy ra trong thời gian ngắn...nh mà đôi khi nó lưu giữ kỉ niệm nhiều hơn ...với mình thì là thế..

thấy mình may mắn và hạnh phúc....

thật đấy...

Saturday, 7 August 2010

dở hơi


ko vui....vì tất cả là do mình...mình quá lười..chả chịu bắt tay làm lv nên mới ra vào cái cảm giác chán chính mình thế này...

thấy có ji đó vướng mắc...vì....rõ ràng mình chả làm ji sai....nếu bảo....ko nên làm thế thì tốt hơn thôi...nh mà lại tự tạo cho mình cái cảm giác mình là ng có lỗi....tại sao....haizz...sống thế này thì mệt quá....

nhiều chuyện ...mà nói tóm lại là.....mình rất điên và dở...

mặc dù h rất là muốn cố gắng đọc cái ji đó để cho cảm thấy ko tội lỗi với cái lv đang treo lơ lửng trc mắt.....nh mà đi ngủ...mai 6h30 dậy tiếp tục hành trình rồi....

nếu ta có thể nhìn thấy đc tương lai....

Wednesday, 4 August 2010

Nhớ

ngồi buôn chuyện thế nào mà lại mở ra xem lại ....nh mà bắt đầu từ part 4...ko dám hay ko muốn thì đúng hơn xem lại những phần đầu.....có lẽ vẫn chưa đủ kháng sinh để tự bảo vệ tâm trạng mình...

lại chuẩn bị 3 tuần cho 1 cuộc sống mới...

hè này có thể nói là những hành trình 3 tuần..

3 tuần ở việt nam....3 tuần mẹ sang...và h là chuyến đi 3 tuần....khi về sẽ là 3 tuần làm luận văn....

chả hiểu có đủ sức để kịp làm cho xong hay ko nữa....chỉ đơn giản là ko muốn nghĩ đến..bó tay rồi....

at that moment...what i want is not what I am going to do soon...

i just want to come back home....

home sweet home....

my home....

i really dont know how i can stand firmly until the day I finally come back home...

not stress...it just means nothing now.....




Monday, 2 August 2010

Cố Mạn



ko kiềm chế đc...vẫn phải làm vài dòng về quyển truyện mới đọc xong....

vẫn giống như ngày hôm nào đọc Bên nhau trọn đời.....

cảm giác lâng lâng ko thể nào dứt ra đc....kiểu vẫn còn vương vấn đâu đây câu chuyện cổ tích...

biết thừa là cổ tích...dẫu vậy vẫn đắm say...vẫn thấy sung sướng hạnh phúc như mình là nv trong truyện....điên nhở....

gần 2 năm....mọi thứ cũng khác nhiều rồi mà....cảm giác của Bên nhau trọn đời và cảm giác của Yêu em từ cái nhìn đầu tiên...có giống và có khác.....dẫu vẫn tựu chung lại là sự mãn nguyện...về 1 cái happy ending....

chợt mỉm cười với bản thân mình.....

dẫu thế nào đi chăng nữa.....đã sống với chính mình.....đã sống để ko dằn vặt mình bởi những nuối tiếc.....

Vui....