
một đêm dài nói chuyện....chợt nhận ra thời gian đã trôi qua quá nhanh..
những câu chuyện về những ng quen biết....những ng thân......chợt nhận ra...sao mọi thứ thật quá mong manh...và chả có cái gì là hoàn hảo....tuyệt mỹ như ta tưởng.....dẫu biết cuộc sống chả phải màu hồng, chả đơn giản như mình nghĩ....nhưng mà vẫn tin nó ko chênh vênh như thực tại đến vậy.....
một cảm giác hơi đắng khi chìm vào giấc ngủ.....những cái tưởng chừng là ko thể....những điều mà trong tâm trí không bao giờ nghĩ tới.....oh há...hóa ra là như vậy....mọi thứ diễn ra....đơn giản và dễ hiểu.....vì bởi lẽ ai cũng ích kỷ và có những mong muốn của bản thân....ko thể trách cứ.....chỉ có thể chấp nhận và tha thứ....hoặc là phá bỏ hết những gì đã có.....và thường người ta chọn cách chấp nhận và tha thứ.....
ai cũng có những câu chuyện của riêng mình....mà ng thân yêu nhất khó có thể bước tới tận cùng.....có thể đấy là điều dễ hiểu và ai cũng sẽ tặc lưỡi chấp nhận.....chỉ đến khi góc khuất không còn là góc khuất mà trở thành phần chính của cuộc đời....
giữa thật giả đúng sai.. giữa tin và không tin.....giữa những điều hợp lý và phi lý....giữa việc có thể chấp nhận hay mặc kệ....giữa việc sống cho mình hay sống vì ng khác......giữa việc làm theo lý trí hay tình cảm....đôi khi thật khó quyết định....
nh mà cuộc sống có mấy đâu nhỉ...
sống sao cho bản thân mình thấy thoải mái vậy thôi....
for now.....for me.....what I have I do believe....but what will be....just let it be.....
Ngủ 11h nên mất ngủ phải nói chuyện suốt đêm à?
ReplyDelete