ham vui....thích ăn uống hát hò này nọ....nhưng mà trc sự đông vui thì tự nhiên đôi lúc lại cảm thấy mệt mỏi và chán ghét...ko thích...lúc đó hòan tòan ko thích chỉ muốn đơn giản....là ở bên cạnh 1 vài người thân thiết bên mình mà thôi....thấy chỉ cần 1 khỏang thời gian thật tĩnh lặng bên mọi người là đủ...thế đấy...nh mà lúc mà cả hội ngồi hát hò gào ầm lên Cho bạn cho tôi...thì lại cảm thấy vui...cái cảm giác ấm áp mà tự nhiên ở đâu chợt mang đến....thấy lòng thật tĩnh lại khi nghe Forever.....chợt nhận ra....5 năm đã trôi qua...quãng đường sinh viên đã kết thúc.....có quá nhiều điều đã diễn ra....và hiểu rằng....nơi này đã cho ta quá nhiều điều....cả buồn cả vui....
đã có những lúc cảm thấy muốn quay trở về ngay tức lự vì cảm thấy chán nản...cảm thấy ngột thở...quá stress...quá mệt mỏi với cuộc sống ở đây......mặc dù mình biết những ji mình đã và đang có là điều mơ ước của rất nhiều người....nh mà chỉ đơn giản với riêng bản thân mình....ta đã cảm thấy mệt mỏi....
nhưng vào cái lúc mà sắp rời xa nó thật....thì lại chợt cảm thấy nó thân thuộc đến 1 cách khó hiểu....nó đã ở bên mình 5 năm....nó đã hình thành Mai của ngày hôm nay....xấu hay dở thì ko rõ..chỉ đơn giản là một con bé Mai ko còn tin vào 1 cuộc sống màu hồng....ko còn dám tin vào mãi mãi....rồi nhiều cái triết lý mà có thể ai đó sẽ nói thế này thế kia......nh mà kệ....chả sao cả...ta thấy mình vẫn đầy sự lạc quan...một cách nào đó...
có lẽ ta ích kỷ....uh...giữa ích kỷ và cố chấp....ta vẫn là đứa cố chấp hơn....liệu sẽ có ai oánh giá mình ko nhỉ....uh mà thôi mặc kệ đi...sống cho mình thôi mà....chỉ cần biết mình cần ji thế là đủ rồi nhỉ....và đơn giản là mình muốn làm những thứ mà mình muốn....dù có thể nó hơi "oánh nhau" choang chóac tí...nh mà cũng ko sao lắm...mình cũng vốn là kẻ điên dở rồi...
sắp về....lúc đầu thì cảm thấy có tí sợ....ko hiểu 1 cuộc sống mới nó sẽ diễn ra như thế nào...nh mà h thì chả thấy quan tâm nữa...thế nào cũng đc....cứ đi thôi...cái ji đến thì sẽ đến...chả muốn suy nghĩ nhiều lắm....
dạo này thực sự loading chậm....có lẽ tại ko muốn suy nghĩ....muốn đầu óc nó cứ đơ đơ như thế....thấy như thế sẽ làm mình thỏai mái hơn....nên chọn cách như thế....nh mà biết sẽ ko thể như thế mãi....dù sao cứ để nó đã....
đời nó là thế ....có chia ly thì mới có hội ngộ....
vậy thì ta nên định nghĩa điểm giao cắt sắp tới là chia ly hay là hội ngộ...âu chăng cũng là tùy người tùy hòan cảnh...
thôi để đấy đã...
mệt hay ko mệt...có mệt..nh mà ko thấy muốn ngủ....what i am gonna to do now?
vấn đề này anh sẽ trao đổi riêng với em. anh yêu em.
ReplyDeleteLet's say farewell to UK, buddy...
ReplyDelete