đến h thì cũng rơi rụng hết những cái muốn nói rồi...điểm tin lại vậy...:))
tự nhiên nhớ lại bài Dẫu có lỗi lầm mà bạn hát tặng......nhớ đấy là quà mùng 8-3...chả hiểu sao bạn tặng nữa....=)) chỉ nhớ là đã nói rằng thì là "bài hát này chỉ đc hát cho Tồ thôi....ko đc đi hát karaoke bài này đâu nhớ"....oh chắc bạn cũng chả nhớ là đã từng hứa điều này với mình...=))...h nghĩ lại mới thấy hình như mình hơi có tí ích kỷ trong tình cảm thì phải.....với bạn bè những ng thân thiết....mình hay có cái kiểu thế.....nên cũng có đôi lần thấy bạn mình có ng yêu mà mình cũng có tí ghen tức vớ vẩn vì kiểu nghĩ mình sẽ ko đc quan tâm chiều chuộng nữa ý....=)) sẽ tập sửa tập sửa....
mình đã từ mê man cái câu "if they love you...let them go...if they come back..they will forever be yours.."...nên hiểu là ko nên năm cái ji quá chặt.....nh mà hình như mình thường bị cái kiểu sợ mất nên nắm rất chặt....nếu gây ra sự khó chịu sẽ bảo là uh thì cũng nắm lại mình chặt đi....=)) ngang vô đối....
nói chung thì bảo nó xấu thì cũng chả phải...nh mà là ko tốt....ko nên....cũng như cái tính đôi khi thích quan tâm quá.....đôi khi sẽ làm cho ng khác cảm thấy khó chịu....còn mình thì kiểu cũng bực khi quan tâm như thế mà chỉ nhận đc sự khó chịu lạnh lùng từ mọi người.....oh nói chng là cả 2 bên cùng bực mình....rất là ko nên...cái này đã bảo bản thân phải sửa bao nhiêu lần rồi....mà hình như nó ngấm vào máu rồi...khó quá...
mình bị mắc bệnh nhớ dai.....nếu cái ji đã khiến mình 1 lần bị đau...sẽ rất khó thể quên đc...vì thế vô tình lại trở thành kẻ nhát gan...rất kiểu sợ sẽ lại bị đau như thế ...mặc dù biết thừa là mình sẽ vượt qua đc hết thôi....nh mà cứ nhát gan nên sợ..
thế thôi...đi làm ji tiếp cho 1 ngày có ý nghĩa...
No comments:
Post a Comment