Friday, 4 June 2010

nhẹ tênh

có những điều đã cố gắng tự tìm lý do để bào chữa cho bản thân mình....

nh đến h phút này thấy mình đuối lý....thấy mình ko đủ sức để bào chữa hay bảo vệ bất cứ 1 cái ji...

luôn luôn nói...mình có thể chịu đựng đc cho đến khi nào ng ta còn trân trọng mình...

nh mà liệu có phải mình đã đi quá vội quá nhanh...

cái cảm giác chênh vênh...chưa bao h cảm giác rõ ràng đến thế...ko phải là sợ...mà là ko hiểu mình đang làm cái ji...và mình cần làm cái ji....

hôm nay khi nhận đc tn của Cô....có một cái ji đó ...rất đau....đủ để trong mắt có nước...."ko cần phải có cảm giác ăn năn"....hóa ra mình trông giống như 1 kẻ có tội đến thế sao....tự nhiên thấy buồn và thấy cười cho chính bản thân mình....

có cảm giác muốn trốn chạy muốn biến mất..dù biết mình sẽ ko thể làm như thế đc....chỉ đơn giản là như thế...mà thôi...

nhẹ tênh....

i feel lost.....

No comments:

Post a Comment