Wednesday, 19 May 2010

home sweet home

đang ngồi xem Đường lên đỉnh Olympia tự nhiên lại nhớ đến cái cảm giác ở nhà...

mỗi sáng chủ nhật ngủ trương mắt đến hơn 9h...lọ mọ ngó đầu xuống dưới bếp thấy bố mẹ đang làm cái jì đấy...vịt tiết canh....món tủ của bố...thế là sung sướng...cái cảm giác cả nhà ngồi ăn...bật tivi xem..nói chuyện.....

lâu rồi ko tìm lại đc cái cảm giác của mỗi sáng chủ nhật như thế....

đôi khi vô tình ....buổi sáng thức dậy có cái cảm giác khoan khóai....sung sướng..vui vẻ đến lạ kỳ....nhưng mà nó chỉ đơn giản là như thế....vì nó thiếu phần sau...

có rất nhiều người hỏi tại sao ko ở lại.....phải cố mà ở lại chứ.....nhưng mà từ cái lúc đặt chân đến đây...đến tận bây h...chưa bao h...chưa một lúc nào có ý muốn ở lại....có lẽ tại HàNội có quá nhiều thứ để quay về...ko phải quá nhiều mà là tất cả lý do để quay về....

.....my home...my family.....my friends....my life....and my heart.....all belong to Hanoi.....

No comments:

Post a Comment